Một ấn tượng khó phai về cô giáo chủ nhiệm lớp tôi cô Lan Thanh

Một ấn tượng khó phai về cô giáo chủ nhiệm lớp tôi cô Lan Thanh

Một ấn tượng khó phai về cô giáo chủ nhiệm lớp tôi cô Lan Thanh. Qua nhiều năm học tôi đã học nhiều thầy cô, thầy cô nào cũng để lại trong tôi một tình cảm đẹp. Nhưng có một cô giáo, chắc chắn suốt cuộc đời, tôi không thể nào quên. Đó là cô giáo dạy văn, cũng là cô chủ nhiệm lớp tôi tên cô là tên của một loài hoa đẹp Nguyễn Thụy Lan Thanh.

Cô tôi còn rất trẻ, có thể nói là trẻ nhất trong các cô giáo trường tôi. Với vóc người nhỏ nhắn, cô thướt tha đến lớp trong bộ áo dài màu hồng, điểm một ít hoa văn nhạt trong cô đẹp và trẻ trung làm sao! Cô bước vào lớp, luôn nhoẽn miệng cười để lộ hai hàm răng trắng đều thật đẹp. Tôi rất thích xem cô viết bảng, chữ của cô đẹp một cách lạ lùng. Cô đọc bài thật diễn cảm, giọng cô trong trẻo, rõ ràng. Nói đến chấm bài thì cô cho điểm thật chính xác và ghi lời nhận xét rõ ràng. Mẹ tôi nói cô tôi là một giáo viên đa tài và rất nhiệt tình. Nhìn vào dáng người nhỏ nhắn của cô ,không ai có thể ngờ, cô tôi là một cô giáo có lòng nhiệt quyết và tận tụy với nghề nghiệp như cô, mà không phải ai cũng làm được. Dù là giáo viên dạy văn nhưng khi phát hiện tôi có khả năng thi môn Anh Văn là cô động viên. Từ một đứa học sinh dân quê nhút nhát được sự động viên của cô, tôi đã mạnh dạn đăng kí tham gia cuộc thi và cuối cùng kết quả đạt được của tôi là một giải nhất địa phương Olympic Anh Văn, sự kiện đó đã đem lại niềm vui cho gia đình, thầy cô và bạn bè tôi nhất là cô, đó là một hạnh phúc vô cùng to lớn đối với tôi, tôi rất biết ơn cô bởi vì hạnh phúc và danh dự mà tôi đang có được, chính là cô đã gián tiếp cho tôi. Hơn thế nữa trong cuộc thi Violympic Toán vòng huyện vừa qua ,cô đã góp phần không nhỏ, cô đã không quản khó nhọc, hết sức cố gắng giúp tôi giải những bài Toán hốc búa. Lẽ ra những thời gian ấy là cô phải được nghỉ ngơi và giành thời gian cho gia đình cô vì đó là ngoài giờ học. Cô giúp tôi trên tinh thần một người thầy, muốn chia sớt những khó khăn của một đứa học trò mà không nhận một chút gì được gọi là thù lao cả thế mà tôi đã phụ lòng cô, tôi chỉ đạt được 250 điểm nên không được quyền tham gia vòng thi cấp tỉnh. Tôi trăn trở nhiều đêm, tôi hụt hẩng, tinh thần tôi suy sụp, không phải vì không được tham dự vào vòng thi cấp tỉnh mà tôi trăn trở, tôi trăn trở vì cô đã bỏ ra công sức cho tôi rất nhiều. Thế mà cô không trách, cô vẫn nhoẽn miệng cười tươi, một nụ cười hiền từ muôn thuở, cô còn an ủi tôi : “Con đã cố gắng hết sức rồi, Olympic Toán đâu phải dễ làm đâu. Khi này không được thì khi khác, hơn nữa con còn đang chuẩn bị cho kì thi Anh Văn cấp quốc gia. Con hãy vui lên mà rèn luyện để còn đem danh dự về cho gia đình và trường mình nữa chứ!” Nghe được lời cô, tôi cảm thấy lòng nhẹ hẳn và tôi chợt nhận thấy mình còn trách nhiệm trong kì thi Tiếng Anh quốc gia sắp tới. Nhất định tôi sẽ cố gắng hết sức dù kết quả có ra sao!

Cô ơi! Cô có biết đâu những việc làm của cô, cô tưởng chừng là bình thường nhưng nó để lại trong con một ấn tượng không thể xóa nhòa, một hình ảnh cô giáo đáng kính luôn chịu khó quan tâm giúp đở học trò. Con biết ơn cô nhiều lắm! Cô ơi!

Viết bài viết này con hy vọng một ngày nào đó, tình cờ cô gặp nó cô sẽ hiểu được những lời con muốn nói với cô mà con không dám nói .

Tân Hiệp ngày 5 tháng 4 năm 2011
Trần Tíu Thi
Lớp : Năm “4”
Trường : Tiểu học Tân Hiệp
Châu Thành – Tiền Giang

Một ấn tượng khó phai về cô giáo chủ nhiệm lớp tôi cô Lan Thanh
5 (100%) 1 vote