Không bạn bè, thế giới chỉ có hoang vu

Không bạn bè, thế giới chỉ có hoang vu

Không bạn bè, thế giới chỉ có hoang vu. Vào một giây phút nào đó trong cuộc sống, ta có thể tìm được một người có thể thay đổi cuộc sống của ta dù chỉ một phần nhỏ. Đó là người không chỉ đến bên ta khi vui, khi thành công mà còn là người không rời bỏ ta khi buồn, lúc lâm nguy hay khi thất bại, khi những người xung quanh đã bỏ ta mà đi. Và ta gọi đó là một người bạn thật sự- một người thân. Và ta tin rằng: “Một trong những hạnh phúc lớn của đời sống là tình bạn và một trong những hạnh phúc lớn của tình bạn là có người để gửi gắm một bí mật, một tâm tư” (Manzôni). Riêng tôi, cái được gọi là tình bạn chỉ đơn thuần là câu chuyện buồn. Không cao cả như tình bạn của Court và Wesley, vĩ đại như tình bạn giữa A Pyiưh và A Trâm. Dường như nó đến âm thầm và ra đi một cách lặng lẽ. Thế mới thấu hiểu được cái chân lí của tình bạn thiêng liêng thế nào!

Vào đầu năm học mới cách đây bốn năm, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho thử thách tiếp theo trên con đường học vấn của mình. Nhưng đặc biệt năm ấy, lớp tôi có thêm một người bạn mới chuyển về và là thành viên trong lớp tôi. Lúc đầu tôi cũng không chú ý lắm về thành viên mới nhưng tụi con gái ở trong lớp cứ bàn tán xôn xao về người bạn mới. Tôi nghĩ: Đúng là con gái, thật là vớ vẩn biết mấy, đâu phải “người ngoài hành tinh” đâu mà cứ bàn luận hoài! Mà chẳng hiểu sao, tôi không có một chút cảm tình nào với hắn cả, tự nhiên tôi lại đi ghét hắn mà không biết ghét về cái gì nữa. Chẳng biết số trời thế nào, nhưng vì tôi được làm lớp trưởng nên thầy chủ nhiệm phân công cho tôi phải thường xuyên giúp đõ hắn, phải tạo điều kiện cho hắn hoà đồng với cả lớp và đi học nhóm chung với nhau. Cố gắng lắm tôi mới đi học nhóm chung. Thì ra, hắn cũng học giỏi đến thế cơ à! Bài toán đưa ra cả tôi và hắn đều làm đúng và có thời gian ngắn như nhau. Kể từ hôm ấy, tôi mới chú ý hơn về vấn đề học tập của hắn. Quả nhiên là học giỏi lắm, nhưng không vì thế mà tôi khâm phục.

Khi hết tiết học thể dục trái buổi, hắn kéo tay tôi lại và mách nhỏ:

– Cậu có thể ở lại một tí không?

Tôi đáp trống không:

– Chi thế?

Hắn ngập ngừng trả lời:

– À! Ừ thì tớ có chuyện này nhờ cậu.

Tôi suy nghĩ một hồi rồi nói:

– Cứ nói đây đi!
– Cậu có thể cùng mình đến băng ghế ấy được chứ?

Không hiểu sao tôi lại nghe theo lời của hắn. Nắm tay tôi dẫn đi như bị thôi miên, mất cả lí trí và sự ganh ghét. Khi đến chỗ ngồi, hắn chủ động nói trước:

– Cậu có thể giúp tớ nhiều hơn trong học tập cũng như sinh hoạt của lớp mình. Cậu sẽ giúp mình chứ?

Tôi bổng xoay qua nhìn hắn, rồi nói bóng gió:

– Bạn học giỏi thế mà kêu tôi chỉ dạy gì nữa, câu ấy là tôi hỏi bạn mới đúng, hay bạn cố tình châm chọc người khác đấy à?

Hắn luống cuống đáp:

– Không! Không, cậu đừng nghĩ xấu tớ như thế, tớ chỉ…

Mặc dù biết hắn không có ý xấu nhưng tôi vẫn cố tình nói:

– Đầu óc bạn có tốt đẹp gì đâu..!

Thốt ra xong, tôi mới suy nghĩ: Sao tự nhiên tôi lại nói như thế chứ? Thật là điên rồ. Tuy rằng rất ghét hắn nhưng tôi biết câu nói ấy hơi bị xúc phạm. Nhìn vào cái mặt đang cúi xuống kia, tôi muốn xin lỗi lắm, nhưng không thể nói thành lời được. Tôi bổng đứng dậy rồi bỏ đi và văng vẳng phía sau có lời nói: “Tớ…xin lỗi cậu…”

Vài tháng sau, trong tiết sinh hoạt lớp, tôi bị thầy khiển trách là cả lớp chẳng đạt được giải nào trong mười trò chơi mà nhà trường đưa ra, do tôi không có sự tổ chức đúng đắn. Trong lúc thầy trách tôi, người mà tôi ghét nhất lại đứng lên bào chữa cho tôi. Hắn nói:

– Thưa thầy, bạn ấy không có lỗi trong chuyện này. Tất cả mọi chuyện do các bạn thiếu sự đoàn kết và bất hoà nên mới dẫn đến thế này, bạn ấy đã làm hết sức.

Trước mấy chục con mắt của cả lớp nhìn hắn rồi quay sang nhìn tôi, lúc ấy tôi cũng không biết phải làm thế nào cho đúng nên phải lặng im. Kết quả là mọi sự cố gắng của hắn vì tôi trở nên vô ích mà hắn còn bị vạ lây nữa chứ! Cuối cùng, cả tôi và hắn đều bị phạt. Lúc tan trường, tôi gọi hắn lại và nói:

– Tại sao bạn lại giúp tôi như thế, tôi không cần ai giúp cả?

Hắn chỉ cười và nói rằng:

– Đơn giản vì cậu là bạn của tớ, chuyện của cậu là chuyện của tớ .

Đột nhiên, trong lòng tôi có cảm giác rất lạ, rất khó tả và tôi chỉ vẻn vẹn nói ra được một câu:

– Cảm ơn bạn.

Lí trí của tôi đã làm như thế! Lần đầu tiên tôi cảm ơn hắn, tôi cảm thấy dường như đã thoát khỏi cái thế giới đầy ma lực và cảm nhận được sự dễ chịu ở bản thân mình. Còn hắn, chắc tại tôi thay đổi đột ngột mà hắn sững sờ và sau đó là một nụ cười tươi trên gương mặt ngốc nghếch của hắn.

Đúng là cuộc đời chẳng thể nào biết trước được điều gì, sau khi về đến nhà với tâm trạng mệt mỏi nhưng lại phải nghe một tin rằng ông tôi mới vừa mất. Thế là tôi đã quỵ ngã, cái thế giới quanh tôi dường như đen tối, trống rỗng. Lúc ấy, hắn là người đến bên tôi, làm cho cả thế giới bổng sáng lên và lấp đầy những chỗ trống ấy. Luôn ở bên tôi, chia sẻ, an ủi, động viên, lắng nghe tôi nói, nắm lấy tay tôi và nói rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp.

Và rồi kể từ hôm đó, tôi và hắn gần gũi hơn một chút, thân thiết hơn một chút và nói chuyện với nhau cũng nhiều hơn một chút, tuy chỉ là “một chút” nhưng cũng tạo ra được sự thoảng mái và niềm vui riêng cho cả hai. Có vui buồn gì cũng kể cho nhau nghe, học tập thì cùng nhau đi lên. Mỗi buổi chiều tà, chúng tôi cùng đi đá bóng, tắm sông, bắt cá. Dù chỉ là những trò chơi đơn giản thôi nhưng rất vui và thật hạnh phúc biết bao khi bước ngoặc thay đổi cả cuộc đời tôi là bạn ấy!

– Hôm nay có gì à, sao bạn buồn thế?

Bạn ấy lẳng lặng đáp:

– Hồi tối, bố tớ nói chuyện với tớ…

Tôi nôn nóng hỏi:

– Nhưng hai chuyện ấy không liên quan gì cả…

– Bố tớ nói phải chuyển nhà đi đến một nơi… rất xa…

Chỉ mới nghe đến đó, tôi đã bỏ cặp rơi xuống đất, một chuyện quá bất ngờ, tôi không thể tin vào tai mình. Vì quá xúc động nên hỏi một câu mà sau này tôi cho đó rất ngớ ngẩng:

– Thế còn trường, lớp, cả… tôi nữa, bạn định bỏ hết sao?

Nước mắt lăn đều trên má, bạn ấy nói trong tiếng khóc:

– Làm sao! Làm sao tớ nỡ bỏ mọi người, nhất là người bạn tri kỉ này của tớ chứ? Tớ sẽ chuyển đến học ở trường khác nhưng không vì thế mà tớ quên các cậu đâu! Nếu có một ngày mai chúng ta không ở bên nhau… có điều này cậu phải luôn nhớ. Cậu can đảm hơn cậu tin tưởng, mạnh mẽ hơn vẻ ngoài và khôn ngoan hơn cậu nghĩ. Nhưng điều quan trọng nhất là, thậm chí dù chúng ta xa cách nhau… tớ sẽ mãi ở bên cạnh cậu.

Tôi vội vàng đáp:

– Được rồi! Quyết định là ở bạn, làm sao tôi có thể trách bạn được cơ chứ, tôi tin bạn cũng không muốn như thế! “Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ” mà, đúng không? Bạn cũng phải nhớ rằng: “Nếu có một ngày chúng ta không thể ở cùng nhau, hãy giữ tôi trong trái tim bạn, tôi sẽ ở đó mãi mãi”.

Đã đươc bốn tháng kể từ khi làm buổi tiệc chia tay bạn ấy của cả lớp. Tôi vẫn còn một chút gì đó gọi là buồn bởi vì xa một người bạn tri kỉ ấy! Bây giờ cũng chẳng còn ai sẻ chia tâm sự cùng tôi nữa.

Cũng đã đến ngày sinh nhật của tôi, các bạn đã chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng và không cho tôi biết gì hết ngoại trừ có một món quà mà tôi không thể ngờ tới được, tôi cũng đoán rất nhiều thứ nhưng suy đi nghĩ lại thì những món quà ấy không thể nào gọi là đặc biệt. Cuối cùng, ngày hạnh phúc nhất cũng đến, trong căn phòng tối mịt chỉ có những ngọn nến lung linh huyền ảo và tiếng hát của các bạn cất lên, sau khi thổi nến tụi bạn vẫn chưa cho mở đèn mà phải bắt tôi nghe một giọng nói. Cả gian phòng đều im lặng trong không gian chỉ đợi nghe câu nói của ai đó. Bỗng…có tiếng ai đó:

– Nếu có một ngày mai chúng ta không ở bên nhau… có điều này cậu phải luôn nhớ. Cậu can đảm hơn cậu tin tưởng, mạnh mẽ hơn vẻ ngoài và khôn ngoan hơn cậu nghĩ. Nhưng điều quan trọng nhất là, thậm chí dù chúng ta xa cách nhau… tớ sẽ mãi ở bên cạnh cậu.

Từng lời nói, từ câu chữ như muốn xoắn chặt vào tim tôi, đến nỗi rất khó thở, nước mắt tuôn trên hai gò má mà hàng lệ lăn đều.

– Bạn… đấy à?
– Ừ! tớ đây…tớ cứ tưởng rằng cậu quên…

Tôi khóc to lên:

– Sao bạn không liên lạc với mình.

Buổi tiệc diễn ra thật vui vẻ và rất hạnh phúc với riêng tôi, tôi thầm cảm ơn tụi bạn trong lớp đã cho tôi niềm vui ấy. Tối đến, tôi và bạn ấy cùng ngồi trên ghế đu, không nói gì, cùng nhìn lên bầu trời khuya ngắm những vì sao đang lấp lánh và nghe tiếng gió thổi lạnh lẽo trong đêm…