Cảm nhận con cò mà đi ăn đêm đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao

Cảm nhận con cò mà đi ăn đêm đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao

Cảm nhận con cò mà đi ăn đêm đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao

Con cò mà đi ăn đêm
Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao
Ông ơi, ông vớt tôi nào
Tôi có lòng nào ông hãy xáo măng
Có xáo thì xáo nước trong
Đừng xáo nước đục đau lòng cò con

Bài ca dao trên đã gợi lên được toàn cảnh về cuộc sống của người lao động trong xã hội phong kiến xưa.

Từ xưa đến giờ, con cò luôn gần gũi với hình ảnh người lao động. Con cò thường kiếm ăn gần bờ ruộng, thân thuộc, thân thương với những người nông dân. Không chỉ vậy, con cò còn chịu mọi sương gió, bão bùng để kiếm ăn. Hình ảnh ấy thật đáng khâm phục. Người nông dân trong xã hội xưa cũng tựa như con cò vậy, cũng tần tảo sớm hôm, chịu thương chịu khó nhưng khổ nỗi xã hội thật bất công. Những thế lực lớn đã đe doạ, bóc lột thật tàn bạo. Cò mẹ đã phải tần tảo sớm hôm, nhưng ngày không đủ phải đi làm đêm. Tất nhiên trong hoàn cảnh khó khăn, cò mẹ cũng gặp những bất lợi.

“Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao”

Tình cảnh thật trớ trêu biết bao, phải tần tảo sớm hôm vậy mà lại gặp tai ương rồi bị con người bắt. Hình ảnh đó đã liên hệ với những người nông dân làm việc chính nghĩa mà bị bóc lột không thương tiếc. Dẫu cho chân chính bao nhiêu thì vẫn bị nghi là có tội.

“Ông ơi, ông vớt tôi nào
Tôi có lòng nào ông hãy xáo măng”

Câu thơ như lời van xin, thanh minh cho nỗi niềm oan trái của mình. Thực tế cũng chỉ vì vất vả khổ cực , không đủ ăn nên mới phải kiếm đêm, vậy mà cũng bị nghi. Chữ “lòng” ở đây thể hiện, ám chỉ tội lỗi. Nếu tôi có tội lỗi nào thì ông hãy xét xử, đánh đập. Rõ ràng ở đây cò hay nói đúng hơn là những người nông dân không hề sự chết, chỉ sợ bị mang tiếng nhục.

“Có xáo thì xáo nước trong
Đừng xáo nước đục đau lòng cò con”.

Cò mẹ sẵn sàng đem cái chết của mình để thanh minh. Nó muốn xin với người rằng: “Nếu phải chết thì hãy cho nó chết một cách trong sạch để đừng đau lòng cò con.

Từ “con” ở đây vừa thể hiện sự thấp bé của những người nông dân – là tầng lớp dưới đáy cùng của xã hội nhưng đồng thời vừa chỉ đến họ hàng, thân thích hoặc thế hệ sau hay nói một cách gần gũi hơn là con của cò.

Cò không sợ chết chỉ mong sao đừng mang tiếng xấu.

Bài ca dao khiến người ta đọc cũng phải ngậm ngùi, thương cảm, đau xót. Mượn một số hình ảnh ẩn dụ như “con cò” để bộc lộ được truyền thống của ông cha ta:

“Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt còn hơn le lói suốt trăm năm”.
Hay “Lành cho sạch, rách cho thơm

Và bài thơ trên không chỉ là than thân trách phận mà còn là oán trách những kẻ khiến họ phải lênh đênh, tố cáo xã hội phong kiến xưa.

Cảm nhận con cò mà đi ăn đêm đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao
4.1 (81.05%) 38 votes