Cảm nhận về nhân vật Phương Định trong truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi

Hình ảnh Phương Định_một trong ba cô gái của “tổ trinh sát mặt đường” trong truyện ngắn “những ngôi sao xa xôi” đã được nhà văn Lê Minh Khuê khắc họa rất thành công.Thật vậy,hình ảnh Phương Định hiện lên vô cùng đáng yêu đáng mến, một cô gái Hà Nội xinh xắn nhưng chỉ khiêm tốn nhận mình là “khá” với “hai bím tóc dày, tương đối mềm” , “cái cổ cao kiêu hãnh như đài hoa loa kèn”, còn đôi mắt, đôi mắt tuyệt đẹp_đôi mắt mà các anh lái xe vẫn hết lời khen ngợi “Cô có cái nhìn sao mà xa xăm!”.Một vẻ đẹp thật nữ tính và có chiều sâu! Bước chân vào chiến trường,hành trang duy nhất mang theo là những kỉ niệm về những ngày tháng hồn nhiên của thời thiếu nữ bên gia đình trong “một căn nhà nhỏ” để rồi cô chợt nhớ nhà, nhớ mẹ,”nhớ những ngôi sao to trên bầu trời thành phố”,nhớ “cái vòm tròn nhà hát” hoặc “bà bán kem…”…Tất cả như ùa về trong giây lát. Phải chăng chính những kỉ niệm hồn nhiên,trong sáng của thời thiếu nữ nơi quê nhà thân thương ấy đã làm dịu mát lòng cô ngay giữa chiến trường bom đạn ác liệt? Phương Định còn rất thích hát, cô thích “dân ca quan họ mềm mại dịu dàng”,”thích Ca-chiu-sa của Hồng Quân Liên Xô”, thích “dân ca Ý trữ tình giàu có” , cô hát với một niềm lạc quan , yêu đời tha thiết , tiếng hát át tiếng bom, và cái ác liệt của chiến tranh cũng đâu thể ngăn cản được niềm vui thích rất đỗi ngây thơ đến trẻ con của Định , cô “vui thích cuống cuồng” khi bắt gặp một trận mưa đá trên cao điểm. Chao ôi, có ai ngờ rằng ở người con gái tưởng chừng như kiêu kì ấy lại có một tình đồng chí , đồng đội gắn bó keo sơn ruột thịt như chị em hơn bao giờ hết , và “thực tình trong suy nghĩ của cô những người đẹp nhất , thông minh , can đảm và cao thượng nhất là những người mặc quân phục có ngôi sao trên mũ”.Chẳng những Phương Định là một cô gái có tâm hồn trong sáng, nhiều mơ ước,nhiều xúc cảm mà cô còn là một nữ thanh nien xung phong hết sức can trường quả cảm nữa.Đáng khâm phcuj biết bao khi người con gái đất Hà thành ấy đã rời chiếc ghế nhà trường xung phong vào phục vụ tuyến đường Trường Sơn máu lửa để rồi từng ngày chạy trên cao điểm,từng giờ từng phút đếm bom rơi,bom nổ , ước lượng khối đất đá lấp vào hố bom,tậm chí phá bom nếu cần,thật nguy hiểm bởi ngày ngày phải đối mặt với Tử thần nhưng dường như cô không hề quan tâm đến cái chết,cô luôn đặt nhiệm vụ lên hàng đầu và hoàn thành tốt công việc.Đọc “Những ngôi sao xa xôi” ta như thấy được ở người con gái ấy hình ảnh của cả thế hệ thanh niên xung phong trong kháng chiến chống Mĩ cứu nước “Xẻ dọc trường Sơn đi cứu nước/Mà lòng phơi phới dậy tương lai”. Những trang văn của Lê Minh Khuê đã khép lại nhưng hình ảnh một cô gái Hà Nội vớ “hai bím tóc dày” đang “ngồi bó gối mơ màng” bên khung cửa sổ vẫn còn mãi trong lòng người đọc.

Bài này đã được đăng trong Cảm thụ Văn học. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.