Soạn bài Tôi yêu em của Puskin

Soạn bài: Tôi yêu em
1. Điệp khúc
“ Tôi yêu em” lắm nổi bật cảm xúc chủ đạo của bài thơ.
So sánh những lần xuất hiện điệp khúc ấy có giọng điệu trữ tình có sự chuyển biến.
- Điệp khúc “tôi yêu em” xuất hiện ở bên câu thơ đầu thể hiện cảm xúc dè dặt, bị kím nén, bị lí trí chi phối
“ Bày tỏ dặt dè qua cách dùng từ “có lẽ
Chưa hẳn tắt… nhưng bên trong vẫn ngầm khẳng định tình yêu âm ỉ, dai dẳng.
+ Vẫn mãi yêu em nhưng cũng nhận thức được tình yêu đơn phương của mình sẽ làm cho người yêu phải băn khoăn, u hoài. Vì vậy trong lí trí, tác giả muốn dập tắt ngọn lửa tình yêu để trả lại sự yên tĩnh thanh thản trong tâm hồn người mình yêu.
- Điệp khúc “tôi yêu em” ở 4 câu sau chuyển đổi đột ngột, tuôn trào không theo mệnh lệnh của lí trí
+ Những từ “lúc khi” diễn tả trạng thái tình yêu biến đổi đa dạng nhưng rất đỗi bình thường. Mặc dù tình yêu của tôi là không hi vọng, là tình yêu âm thầm đơn phương nhưng nó vẫn mang đầy đủ sắc thái tâm trạng của một người đang yêu: muốn bày tỏ nhưng lại rụt rè, e ngại bị khước từ, thấy người mình yêu ở bên một ai đó cũng ghen tuông, đau khổ. Chứng tỏ bền ngoài đầy lí trí, cứng cỏi nhưng trong chiều sâu tâm hồn vẫn rất yêu em.
+ Điệp khúc tuôn trào như muốn bộc bạch cho hết sự chân thành, đằm thắm trong tình yêu của tôi dành cho em.
- Quả là tình yêu cao thương, nhân hậu.
2. Hai câu kết
Bởi lẽ thông thường khi yêu người ta hay ích kỉ. Yêu nhau càng thiết tha thì khi chia tay càng hậm hực, nhỏ nhen… Hận thù: Pu skin đã vượt được thói ích kỉ tầm thường trong tình yêu bằng một ứng xử cao đẹp, cao thượng: yêu là trân trọng người mình yêu, mong muốn người yêu được hạnh phúc.
3. Bài thơ dường như muốn nói lời từ giã cho một mối tình không thành. Nhưng đó là lời từ giã rất đặc biệt. Vẫn tràn ngập yêu thương, không một chút hận thù, một lời cầu mong đầy tính nhân văn. Đó là một ccách mạng cho văn học tình yêu.
4. Tâm hồn Pu skin qua bài thơ.
Bài thơ thấm đượm nỗi buồn của mối tình vô vọng nhưng là nỗi buồn trong sáng của tâm hồn yêu đương chân thành, mãnh lịêt, nhân hậu, vị tha.

Bài này đã được đăng trong Soạn bài SGK. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.