Soạn bài Từ ấy của Tố Hữu

Soạn bài Từ ấy
1. Những hình ảnh biểu hiện lí tưởng và biểu hiện niềm vui sướng say mê khi bắt đầu lí tưởng:
“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lí trói qua tim”
Hình ảnh nắng hạ, mặt trời chân lí, chói qua tim là những hình ảnh ẩn dụ khẳng định lí tưởng cách mạng như nguồn sáng mới soi sáng tâm hồn nhà thơ. Nguồn sáng ấy rực rỡ như nắng hạ, kì diệu như ánh sáng mặt trời tỏa ra những tư tưởng đúng đắn xua tan màn xương mù của ý thức tiểu tư sản mở ra trong tâm hồn người thanh niên một chân trời mới: hiến dâng cho cách mạng.
“Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và ròn tiếng chim”
Hình ảnh so sánh: Hồn tôi như vườn hoa lá – đậm hương rộn tiếng chim. Ánh mặt trời kì diệu, đã mang sức sống đến cho thiên nhiên khiến tất cả dậy sắc, lên hương, tràn ngập âm thanh rộn rã. Tố Hữu đón nhận lí tưởng với niềm vui sưonứg vô hạn như cây cỏ, hoa lá đón anhsangs độc đáo đã giúp nhà thơ diễn đạt thành công cảm xúc sung sướng hạnh phúc và niềm biết ơn vô hạn hướng về lí tưởng của Đảng.
2. “Tôi buộc lòng tôi với mọi người
Để tình trạng trái với trăm nơi
Để hồn tôi với bao hồn khổ
Gần gũi bên nhau thêm mạnh khói đời”
Khi giác ngộ được lí tưởng Tố Hữu đã nhận thức được lẽ sống mới: tự nguyện hòa “cái tôi” cá nhân vào “mọi cái ta” chung của mọi người, trải rộng tình cảm với đời, đồng cảm với nỗi khổ của con người điều đặc biệt là tình yêu thương của người trí thức tiểu tư sản đã hướng đến quần chúng lao khổ với mục đích đoàn kết tăng thêm sức mạnh của “khối đời” để đấu tranh giành độc lập, tự do.
3. Sự chuyển biến sâu sắc trong tình cảm của nhà thơ được thể hiện qua khổ thơ cuối.
“Tôi đã là con của vạn nhà
Là em của vạn kiếp phôi pha
Là anh của vạn đầu em nhỏ
Không áo cơm cù bất cù bơ”
- Điệp từ “là” khẳng định mối quan hệ giữa cá nhân và mọi người, giữa tối và vạn nhà, vạn kiếp, vạn đầu… Và các từ con, em, anh – tình cảm thân thiết trong gia đình.
- Tố hữu không chỉ đến với cái quần chúng khổ mà còn xem mình là một thành viên của đại gia đình ấy.
- Từ ngữ “kiếp phôi pha”: những người đau khổ bất hạnh , dãi dầu mưa nắng để kiếm sống “cù bất cù bơ” không nỗi nương tự phải lang thang vất vưởng.
Những người dưới đáy cùng của xã hội – không chỉ thương xót cho họ mà Tố Hữu còn vì họ mà hăng say.
4. Biện pháp Nghệ Thuật
- Biện pháp tu từ: ẩn dụ, so sánh, điệp ngữ
- Giàu hình ảnh

Bài này đã được đăng trong Soạn bài SGK. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.