Soạn bài Vội vàng Xuân Diệu

Soạn bài Vội vàng Xuân Diệu

Soạn bài Vội vàng Xuân Diệu

Câu 1. Bố cục: 3 phần
+ Phần 1: 13 câu thơ đầu
+ Phần 2: Câu 14 – Câu 29: Nỗi băn khoăn về sự ngắn ngủi về kiếp người trước sự trôi qua nhanh chóng của tác giả
+ Phần 3: Còn lại: Lời rục rã cuống quýt, vội vàng để tận hưởng những giây phút tuổi xuân của mình.

Câu 2. Ở Xuân Diệu nhất là trong vội vàng, Xuân Diệu đã đưa ra một quan niệm mới về tác giả. Nếu các nhà thơ trung đại quan niệm tác giả là tuần hoàn thì đối với Xuân Diệu đã nhận ra tác giả vận đông tuyến tính một đi không trở lại, Tình yêu thật sự khắc nghiệt, đời người có hạn và tuổi xuân ngắn ngủi. Khi yêu ý thức được cá nhân đã trỗi dậy mạnh mẽ, quan niệm về tác giả như đã hoàn toàn đổ vỡ, xây dựng đưa ra một quan niệm mới, chống đối lại quan niệm tác giả tuần hoàn của người xưa. Với ông hoàng Xuân Diệu, tác giả là tuyến tính một đi không trở lại vũ trụ, không ngừng vận động, tác giả luôn luôn chảy trôi, mỗi giây phút trôi đi là mất vĩnh viễn. Cảm nhận về tác giả như vậy, xét đến cùng là do ý thức sâu sắc về cái tôi cá nhân, về sự tồn tại có ý nghĩa của mọi cá nhân trên đời, nâng niu trân trọng từng giây, từng phút của cuộc đời nhất là những năm tháng tuổi trẻ. Trong hoàn cảnh bình thường của đất nước, đây là một quan niệm và thái độ rất tích cực, thấm đượm tư tưởng nhân văn.

Câu 3. Hình ảnh thiên nhiên và sự sống, qua cảm nhận của Xuân Diệu đã nói ở trên, còn nhuốm màu chia ly mất mát.
“Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi
……
Phải chàng sợ độ tàn phai sắp sửa”
Đây chính là hình ảnh thiên nhiên và cuộc sống được cảm nhận qua lăng kính của tác giả, một tác giả trôi qua nhanh chóng, một đi không trở lại.
Có thể thấy Xuân Diệu đã nhìn thiên nhiên qua lăng kính của tình yêu, qua cặp mắt của tuổi trẻ. Nhờ vậy mà cảnh vật đều nhuốm màu tình tứ, đầy tràn ngập xuân tình. Đó là cái nhìn lấy con người làm chuẩn mực cho thiên nhiên.
Qua cách miêu tả hình ảnh thiên nhiên, xây dựng đã thể hiện qua quan niệm mới về cuộc sống, về tuổi trẻ hạnh phúc.

Câu 4:
– Nhịp điệu của đoạn thơ dồn dập, rồi thổi hình ảnh cuồng nhiệt.
– Hình ảnh trong đoạn thơ thứ 3 gần gũi quen thuộc mà tươi mới.