Cảm nhận của em về bài thơ sau “Tiếng suối trong như tiếng hát xa” trong bài thơ Cảnh Khuya của Hồ Chí Minh

Cảm nhận của em về bài thơ sau “Tiếng suối trong như tiếng hát xa” trong bài thơ Cảnh Khuya của Hồ Chí Minh

Đề bài:  Cảm nhận của em về bài thơ sau “Tiếng suối trong như tiếng hát xa” trong bài thơ Cảnh Khuya của Hồ Chí Minh:

“Tiếng suối trong như tiếng hát xa
Trăng lồng cổ thụ bóng lồnghoa
Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”
(Cảnh khuya- Hồ Chí Minh)

Bài làm:

Sinh thời, Hồ Chí Minh không tự nhận mình là một nhà thơ, nhà văn mà Người chỉ tham gia hoạt động cách mạng với khát vọng đưa dân ta thoát khỏi “đói khổ, lầm than”. Nhưng nhịp cầu kì diệu nào đã đưa Bác đến với thi ca? Phải chăng đó chính là tình yêu đất nước, yêu thiên nhiên sâu đậm, Người đã để lại trên thi đàn văn học nước nhà một khối lượng tác phẩm không nhỏ viết về thiên nhiên. Trong đó phải kể đến bài thơ “Cảnh khuya” viết ở chiến khu Việt Bắc của Người:

“Tiếng suối trong như tiếng hát xa
Trăng lồng cổ thụ bóng lồnghoa
Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”

Với thể thơ thất ngôn tứ tuyệt và những hình ảnh “trăng, hoa” mang đậm thi pháp cổ điển, kết hợp với bút pháp hiện đại, bài thơ đã mở ra một khung cảnh thiên nhiên của đêm khuya thật đẹp, thật nên thơ. Những năm đầu của kháng chiến chống pháp đầy gian khổ,khó khăn nhưng không vì thế mà mất đi những giây phút được nghỉ ngơi, thư giãn và Bác Hồ cũng vậy. Cảnh rừng Việt Bắc nên thơ đã khiến Bác mở hồn mình để đón nhận thiên nhiên – vẻ đẹp làm xao xuyến tâm hồn không biết bao thi nhân xưa và nay.

Mở đầu bài thơ là hình ảnh “ Tiếng suối trong như tiếng hát xa”. Âm thanh vang vọng của tiếng suối róc rách đêm khuya khiến nhà thơ liên tưởng như có tiếng hát từ xa vang tới. Đó có lẽ là tiếng hát trong trẻo thiết tha của người thiếu nữ xa xa. Không gian tĩnh mịch như bị phá vỡ bởi tiếng suối ấy. Phải chăng có sự đồng điệu với những trang thơ của Nguyễn Trãi:

“ Côn sơn suối chảy rì rầm
Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai”
(Côn Sơn Ca)

Phải là một đêm thanh vắng, tĩnh mịch, thi nhân bằng tâm hồn nhạy cảm mới có thể có sự liên tưởng hay đến vậy. không gian được mở ra trên nhiều tầng lớp: gần đến xa, cao đến thấp:

“Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa”

Trăng là bạn muôn đời của thi nhân. Nó đã đi vào thơ Bác không chỉ một lần mà đã rất nhiều lần. Điệp từ “lồng” được lặp lại hai lần, cho thấy sự quấn quýt, giao hòa giữa cảnh vật. ánh trăng lung linh, huyền ảo lan tỏa, mọi thứ như ngợp sắc vàng. Và như vậy, hình ảnh “trăng, hoa” đi vào trong thơ Bác vẫn đẹp, mang đậm chất cổ điển và cũng rất sáng tạo. Con người ngước nhìn vầng trăng sáng, còn vầng trăng thì soi tỏ tâm hồn người.

Hai câu thơ mở đầu với những hình ảnh thiên nhiên đầy thơ mộng, lung linh dưới trăng nhưng bài thơ đâu chỉ dừng lại ở đó, hơn thế là hình ảnh của vị lãnh tự đang say sưa nghĩ về vận mệnh dân tộc:

“Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”

Bức tranh thiên nhiên huyền diệu tô đậm thêm khi có một tâm hồn cao đẹp đang hướng về đất nước, trăn trở không sao ngủ được bởi lẽ “lo nỗi nước nhà”. Đất nước ta đang dần lâm vào tay thực dân Pháp, làm sao Bác có thể ngủ được? Niềm trăn trở, lo âu lớn nhất của Người là ngày mai sẽ phải làm gì? Phải làm như thế nào để có thể cứu nước?

Nhưng tâm trạng lo lắng ấy phần nào được nguôi đi bởi trong Bác, ta luôn thấy niềm lạc quan ung dung, tự tại, luôn hướng về trăng, ánh trăng của hòa bình, của ngày mai tươi sáng.
Tâm trạng “không ngủ”ấy có khi nào giống với những ngày trên bến cảng nhà Rồng “người đi tìm hình của nước”:

“Đêm xa nước đầu tiên ai nỡ ngủ
Sóng vỗ dưới thân tàu đâu phải sóng quê hương”

Bức tranh thiên nhiên hiện ra ở đây mang đầy tâm trạng con người. Có tiếng suối trong như tiếng hát, có bóng trăng soi cảnh vật, soi cả tâm hồn và như muốn sẻ chia cùng thi nhân, có tâm trạng lo nỗi nước nhà của Hồ Chí Minh.

Với thể thơ truyền thống cùng nghệ thuật so sánh, điệp từ và đặc biệt hơn cả là sự kết hợp hài hòa giữa bút pháp cổ điển và hiện đại, nhà thơ đã thể hiện chân thành tình cảm yêu thiên nhiên sâu sắc và cao hơn là tình yêu nước thiết tha.

Qua đây, bạn đọc thêm hiểu hơn về tấm lòng cao cả của Người dành cho dân tộc và góp phần làm rạng rỡ thêm trên thi đàn văn học Việt Nam. Quả thật “Bác Hồ! Người là niềm tin thiết tha nhất trong lòng dân và trong trái tim nhân loại…”.

Cảm nhận của em về bài thơ sau “Tiếng suối trong như tiếng hát xa” trong bài thơ Cảnh Khuya của Hồ Chí Minh
4.8 (95.17%) 87 votes