Bàn về sự nhường nhịn

Bàn về sự nhường nhịn

Bàn về sự nhường nhịn. Trong câu “Cẩn tắc vô ưu, nhẫn tắc vô nhục, tĩnh tắc thường an, kiệm tắc thường túc” thì “nhẫn tắc vô nhục” ở vào hàng thứ hai về lối sống “Nhẫn” ở đây chính là sự nhường nhịn, không tranh chấp với nhau.

Vậy thế nào là nhường nhịn? Nhường là chịu để lại cho người khác một vật gì hoặc việc gì. Nhịn là không tranh chấp nữa. Nhường nhịn nói chung là chịu nhịn, chịu kém.

Đây vừa là một lời khuyên tốt đẹp, đồng thời là một chìa khóa của thành công. Vì mọi khó khăn trên đường đời sẽ không trở nên rắc rối, khó giải quyết nếu con người hiểu biết nhau. Nhất là khi con người biết nhường nhịn nhau, tha thứ cho nhau thì nhất định lúc đó con người sẽ thoát ra mọi tranh chấp, khổ đau của cuộc đời. Ngày xưa Phật Thích Ca đã từng dạy: “Hãy luôn luôn nhẫn nhịn với tất cả, có được thế mới thành công”. Còn trong tác phẩm “Hán sở tranh hùng” cũng có câu chuyện Hàn Tín chịu lòn trôn một gã bán thịt ngay giữa chợ khi ông chưa gặp thời. Sau này Hán Tín làm nên danh phận trả ân cho gã bán thịt kia vì gã này giúp ông nuôi chí lớn. Rõ ràng Hàn Tín đã biết nhường nhịn đúng lúc, nếu ông tranh chấp với tên bán thịt thì có lẽ câu chuyện sẽ có một kết cuộc khác.

Nói như thế, nhưng trên thực tế không dễ chút nào. Con người ngày nay thường đặt quyền lợi cá nhân lên trên tất cả nên coi thường mọi thứ lễ nghĩa trong lĩnh vực giao tiếp xử thế. Hơn nữa họ chẳng những không coi việc nhường nhịn là sự tha thứ, thông cảm cho nhau mà còn coi chuyện nhường nhịn là sự tha thứ, thông cảm cho nhau mà còn coi chuyện nhường nhịn là sự thua thiệt, là sự thất bại, nhục nhã, mất mặt… Chính vì thế chúng ta không ngạc nhiên gì khi thấy cảnh ùn tắc giao thông hằng mấy giờ liền ở một ngã tư đường chỉ vì không xe nào chịu nhường xe nào. Hoặc một án mạng xảy ra chỉ vì không nhường nhau một câu nói…

Thực sự, nhường nhịn không có nghĩa là đầu hàng, thất bại. Vì đầu hàng có nghĩa là chấp nhận cái xấu, cái ác thắng cuộc. Điều này là sai hoàn toàn. Đối với bọn thực dân, đế quốc, nhân dân ta đã không lùi một bước mà ngược lại quyết tâm tiêu diệt bọn ác ôn để có được cuộc sống độc lập, tự do, ấm no, hạnh phúc. Vì thế sự nhường nhịn phải được hiểu là sự thông cảm, tha thứ cho nhau trong giao tiếp ứng xử để cuộc sống tốt đẹp hơn, chỉ có thế thôi. Nếu có ai mặc cảm cho rằng sự nhường nhịn có nghĩa là nhục nhã thì đó là chưa hiểu hết lễ nghĩa trong việc xử thế.

Quả đúng như vậy, nếu trong gia đình, vợ chồng, anh em luôn nhường nhịn nhau, sẵn sàng thông cảm cho nhau thì gia đình ấy sẽ rất hạnh phúc. Nhìn rộng ra xã hội, nếu trong một tập thể mà người này biết nhường nhịn người kia thì làm gì có chuyện bất đồng, làm gì có chuyện lôi thôi tranh chấp, làm gì có chuyện đánh nhau, giết nhau? Còn giữa các quốc gia với nhau, nếu dân tộc này biết nhường nhịn dân tộc kia thì làm gì có chuyện biến đau thường, làm gì có chuyện chiến tranh tàn phá?

Cuộc sống con người dù có phải đương đầu, chạm trán, ganh đua để mưu cầu lợi ích đến đâu đi nữa thì con người vẫn phải sống bằng lí trí và tình cảm, vẫn còn phải tôn trọng lễ nghĩa, đạo đức. Và như thế, sự nhường nhịn vẫn luôn là một đức tính cần thiết giúp cho cuộc sống đẹp hơn, tốt hơn như lời xưa kia của ông cha:

Một câu nhịn, chín câu lành.

Bàn về sự nhường nhịn
5 (99.57%) 47 votes