Lòng khoan dung

Lòng khoan dung

Lòng khoan dung. Trên đời, có ai không một đôi lần mắc lỗi lầm nặng nhẹ? Nếu biết lỗi mà ăn năn, hối hấp, thì người có tha thứ cho ta không? Và nết na là người được xin lỗi vì ta có rộng lòng tha thứ cho ta không? Và nết ta là người được xin lỗi thì ta có rộng lòng tha thứ, mở rộng cửa tâm hồn để khoan dung với đức độ vị tha?

Ấn tượng, thành kiến chưa phải đã hết. Thù dai cũng nào đã không còn? Nhưng phải khi nào ta là người trong cuộc, ta tha thứ cho ai đó, ta khoan dung bỏ qua lỗi lầm của ai đó, lòng ta vui, tâm ta thanh thản thế nào, ta mới thấu hiểu ý nghĩa khoan dung, tha thứ cho người khác.

Không phải như Chúa Giê-su khuyên rằng “kẻ nào tát ta má bên trái thì ta chia thêm má bên phải ra cho nó tát”. Không. Ta phải đánh trả nó, như từng đứng lên chống ngoại xâm, nhưng xong trận, ta sẵn sàng, giảng hòa, sẵn lòng tha thứ, sẵn sàng chìa bàn tay ra cho nó bắt để cởi hết oán thù, ghét bỏ.

Ngày thường, đời thường, anh hàng xóm xấu chơi hay xỏ xiên cạnh khóe, cô bạn khó tính ghen ghét thích bình phẩm nói xấu sau lưng, nếu ta chấp họ thì ta cũng thành người giống họ. Ta khoan dung rồi họ sẽ đến lúc phải hiểu ra mà tự ngượng. Người xưa bảo thế là quân tử. Nếu ta gọi là sự rộng lượng, rộng lòng, là biết ứng xử có văn hóa.

Những điều vụn vặt bực mình hằng ngày, ai mà chẳng gặp. Kẻ đi trái đường đâm vào ta còn mắng thêm ta, nên tha thứ cho họ vì đó là kẻ thiếu văn hóa. Kẻ điêu toa cần gì phải đôi co cho phí lời, mất sức. Bỏ qua đi.
Trong nhà khi vợ chồng nóng giận mất khôn, đỏ mặt tía tai chỉ thêm đổ dầu vào lửa, chẳng nên nằm quay lưng vào nhau nuôi cái giận hờn âm ỉ, tốt nhất là theo câu bói: Chồng giận thì vợ làm lành, miệng cười hớn hở rằng anh giận gì, và thêm rằng em giận gì… cũng hay lắm.

Phật còn dạy “Oán thù nên cởi không nên buộc”. Ta tha thứ cho người khác, lúc khác sẽ có người khác tha thứ cho ta. Niềm vui của khoan dung là niềm vui to lớn, đích thực, đáng là một phương châm hành động để trước hết tự mình thanh thản.

Lòng khoan dung
1.1 (22.54%) 63 votes