Bài thơ Mối hận đầu của Nguyễn Hồ

Bài thơ Mối hận đầu của Nguyễn Hồ

Bài thơ Mối hận đầu của Nguyễn Hồ

Phỏng dịch bài “ Le premier regret”
của thi sỹ Lamartine.
Tặng hương – hồn em Mộng – Vân
Biển Giang – lăng lướt làn sóng biếc
Liếm bên đường thơm ngát phấn hương.
Ở bên; một nấm tang – thương
Nắng mưa tàn – tạ, phong – sương dãi dầu.

Dưới thảm xanh huệ, lan đã phủ
Một tên mà, khi khách viễn – du.
Vạch Lan, rẽ huệ xác – xơ
Đọc qua màn lệ, thẫn thờ khóc than?
“Hai tám tuổi, xuân xanh đang độ
Thế mà sao vội láng cõi đời?”

Làm sao nhớ mãi cảnh vui.
Mặc cho gió thổi, sóng vùi biển xa.
Khóc chi những mộng đã qua,
Mơ đi, ta chỉ mong là ta mơ…
Than ôi, hai tám xuân tơ,
Đã ghi trên trái tim thơ tuyệt vời
Mắt xanh chứa cả bầu trời
Riêng ta, ta nhớ đến người đã qua
Hồn Nàng còn sông trong ta
Cả từ những phút đã xa qua rồi.
Những khi trước biển ngắm trời
Cùng nhau ta đã kéo dài mộng xuân
Nàng nghe tiếng hát vang âm
Của người ngủ – phủ ngân trong bầu trời.
Tóc huyền gió thổi tơi bời
Cánh buồm in bóng chơi vơi bên mình.

Giơ tay với mảnh trăng tình
Nở trong đêm sáng, tròn, sinh, rỡ – ràng,
Và trông ánh nước ngấn vàng,
Rằng: “ Sao vũ trụ rộn ràng trong ta?”
Trời cao, lửng ánh sao xa
Biển xanh đến giãi mình qua cát vàng;

Núi xa ẩn, hiện mơ màng
Vịnh ai trang điểm, mấy hàng rừng mơ
Ánh vàng thấp thoáng bên bờ.
Đồng xanh trên sóng những ngơ ngẩn buồn…
Làm sao nhớ mãi cảnh vui
Mặc cho gió thổi, sóng vùi biển xa
Khóc chi những mộng đã qua
Mơ đi, ta chỉ mong là…ta mơ…

Mắt xanh thăm thẳm u huyền
Miệng xinh, má lúm đồng tiền rất thơ
Hồ “ Lê My” lặng như tờ
Cũng chưa sánh nổi mầu lơ, mơ huyền
Tâm hồn chất phác thiên nhiên
Để ta trông rõ ý – liên trông đầu;
Trán không ghi một nét sầu
Toàn thân như ruộm một mầu hồng tươi
Những khi Nàng mỉm miệng cười
Hoa xuân hé nở thắm tươi, mơ màng…
Mày ngài nét liễu nở nang.

Bài thơ Mối hận đầu của Nguyễn Hồ
5 (100%) 2 votes