Bài thơ Gió Bụi của Nguyễn Hồ

Bài thơ Gió Bụi của Nguyễn Hồ

Bài thơ Gió Bụi của Nguyễn Hồ

Mai mốt rồi đây anh sẽ đi
Em ơi, em chớ hỏi làm chi
Anh đi đành để con đò lỡ
Đau – đớn lòng anh lúc biệt – ly.

Không phải anh quên lãng chút tình.
Cam tâm vùi – đập chuỗi ngày xanh
Anh có ham đâu đời gió bụi.
Để lòng ôm hận, nỗi ba – sinh.

Rồi những chiều hôm có những giờ
Mở lòng nẩy lại những đường tơ
Trong gian quán lạnh đìu hiu gió.
Lơ đãng, anh trông lá vật vờ

Rồi những chiều hôm có những giờ.
Lắng nghe trong gió những lời xưa
Anh tìm trong tối hình âu – yếm
Đỡ tủi cho lòng mộng sớm trưa.

Rồi những chiều hôm có những giờ
Bên bờ sông vắng kiếm vần thơ
Ghi trên cát trắng hình lưu lạc.
Kiếm lại cho lòng một phút mơ…

Em có thương anh giơ lệ tình
Lên hồn vô – định kẻ điêu linh
Những giờ hiu – quạnh khua lòng ấy.
Anh thấy hồn anh đỡ một mình.

Em hãy coi anh, bóng một người.
Qua hồn trinh bạch một giây thôi
Thời gian sẽ lại đêm quên – lãng.
Xóa nốt hình anh, lạc cõi đời.
Rồi một ngày kia, nếu trở lại.
Anh mang lại tặng cánh hoa lê.
Hoa lê trắng giữ mầu trinh – bạch
Và kể lần lần muôn bước đi.
December 1940